Gây tai nạn chết người rồi “xù” tiền bồi thường

 Ba năm qua, bản án của tòa phúc thẩm (TAND tỉnh Bình Định) có hiệu lực nhưng chỉ thi hành được phần hình sự, còn phần dân sự thì đành... chào thua. Nguyên nhân là do bị cáo “giở trò” xù tiền. Đó còn là kẽ hở của pháp luật, đẩy nhiều gia đình nạn nhân lâm vào cảnh người mất, nợ chồng chất.


Bản án của Tòa án nhân dân tỉnh Bình Định được Vũ thực hiện... một nửa

LẬT LẠI HỒ SƠ

Đêm 13-5-2009, trên đường đi làm về, anh P.A.Q - cán bộ Tổng công ty Pisico - đã bị Nguyễn Khắc Vũ (SN 1979, ngụ số nhà 158 Cần Vương, tổ 18, KV4, phường Nguyễn Văn Cừ, TP. Quy Nhơn) chạy ngược chiều (đi vào đường cấm) tông vào. Không cấp cứu người bị nạn, Vũ bỏ trốn vào tỉnh Khánh Hòa. Sau tám ngày, Công an TP. Quy Nhơn mới tìm ra Vũ.

Đầu năm 2010, trung tá Nguyễn Văn Thống - Đội điều tra tổng hợp (nay đã chuyển về làm Phó công an phường Lê Lợi, TP. Quy Nhơn) - được giao thụ lý vụ án. Khi hoàn tất quá trình điều tra chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát TP. Quy Nhơn, cơ quan công tố phát hiện nhiều tình tiết sai sự thật đã trả lại hồ sơ, yêu cầu cơ quan công an điều tra lại. 
Tháng 9-2010, tại phiên tòa sơ thẩm của Tòa án nhân dân TP. Quy Nhơn, thẩm phán Phan Thị Thúy đã tuyên Vũ 2 năm 6 tháng tù với nhiều tình tiết giảm nhẹ rất vô lý, gây bức xúc trong dư luận. Rất nhiều cơ quan thông tấn như: Báo Công an TP. Hồ Chí Minh, Báo Công an nhân dân, Đài Truyền hình Bình Định (BTV)... đã có hàng chục lượt tin, bài, phóng sự phản ánh về cách tuyên án “quái lạ” của bà Thúy. 

Trong suốt thời gian này, Vũ vẫn ung dung bên ngoài thay vì bị bắt tạm giam. Nạn nhân thì khổ sở từ Khoa Cấp cứu, Bệnh viện đa khoa tỉnh Bình Định rồi về nhà và ngược lại. Đến phiên tòa phúc thẩm của Tòa án nhân dân tỉnh Bình Định diễn ra ngày 20-12-2010, ông Đặng Công Lý - Chánh án Tòa án nhân dân tỉnh - đã ký lệnh tạm giam Vũ để phục vụ quá trình xét xử. Hội đồng xét xử đã tuyên phạt Vũ ba năm tù giam về tội “vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” và bồi thường hơn 217 triệu đồng cho nạn nhân; buộc bị cáo có nghĩa vụ trả 2,5 triệu đồng/tháng cho đến khi anh Q. phục hồi; buộc bị cáo phải trả 2 triệu đồng/tháng cho người thuê để nuôi dưỡng anh Q. cho đến khi phục hồi hoàn toàn. 

Sau đó, Vũ được đưa vào Trại giam Kim Sơn (thuộc Cục trại giam, Tổng cục Thi hành án và hỗ trợ tư pháp, Bộ Công an, đóng tại xã Ân Nghĩa, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định). Đến tháng 5-2011, nạn nhân qua đời vì vết thương do Vũ gây ra quá nặng. Tuy nhiên, từ ngày xảy ra tai nạn đến khi cấp cứu và ngay cả khi có quyết định của tòa án, Vũ và gia đình không hề xuất hiện thăm nom, chăm sóc.

Dù bản án của Tòa án nhân dân tỉnh Bình Định có hiệu lực nhưng đến nay Vũ và gia đình vẫn cố tình chây ì, không chịu chi trả khoản tiền bồi thường thuốc men. 

THÁCH THỨC PHÁP LUẬT 

Theo điều tra của chúng tôi, mới 15 tuổi, Vũ đã được đưa đi trường giáo dưỡng tại Đà Nẵng ba năm vì tội trộm cắp. Nhiều cán bộ Công an phường Quang Trung (trước đây, nhà của Vũ thuộc địa bàn phường này) đều rất quen mặt Vũ. Hiện bà Trần Thị Khá - mẹ Vũ - vẫn thảnh thơi cư trú tại số nhà 158 Cần Vương mà không hề đến viếng thăm gia đình nạn nhân của con mình dù chỉ là thắp một nén nhang? 

Để bản án của Tòa án nhân dân tỉnh Bình Định có hiệu lực, Chi cục Thi hành án dân sự TP. Quy Nhơn đã vào cuộc nhưng bất lực. Trao đổi với phóng viên, ông Nguyễn Hoàng Anh - chấp hành viên Chi cục Thi hành án dân sự TP. Quy Nhơn - yêu cầu: “Báo CATP phải có công văn gửi thì chúng tôi mới trả lời tiếp”. 

Thượng tá Nguyễn Ngọc Kỳ - Phó giám thị Trại giam Kim Sơn - cho biết Ban giám thị trại đã nhận được nhiều đơn kêu cứu, bức xúc của gia đình nạn nhân, đã không quyết định giảm án trước thời hạn đối với Vũ. 

Được biết, gia đình nạn nhân đã gửi đơn kêu cứu tới Bộ trưởng Bộ Công an, Tổng cục Thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp, Giám thị Trại giam Kim Sơn... nhằm ngăn chặn việc giảm án trước thời hạn của Vũ. 

KẼ HỞ CỦA LUẬT

Nạn phạm pháp gia tăng, đối tượng hình sự và dân sự trẻ hóa một phần vì luật của chúng ta đang “có vấn đề”. Hiện Bộ luật Hình sự đang được sửa chữa, giảm độ tuổi vị thành niên bị truy cứu, rút ngắn khoảng cách án tù quá xa nhau trong một điều luật (từ ba năm đến mười năm)... Vì đó là kẽ hở mong manh mà gia đình bị cáo tìm cách “chạy thuốc”, thay cho việc chăm lo cho nạn nhân. 

Chẳng hạn, hành vi của Vũ thuộc Điều 202 Bộ luật Hình sự năm 1999 (được sửa đổi, bổ sung năm 2009) “tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông”. Ở khoản 2, người phạm tội bị phạt tù từ ba năm đến mười năm: Vũ đã gây tai nạn rồi bỏ chạy để trốn tránh trách nhiệm hoặc cố ý không cứu giúp người bị nạn (điểm c) khoản 2 Điều 202, gây tai nạn rất nghiêm trọng (điểm đ) khoản 2 Điều 202. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia luật cho rằng, áp dụng khoản 3 của Điều 202 để kết tội Vũ mới là chính xác: “Phạm tội đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm”.

Tương tự như vậy, trong vụ giết ba mạng người của sát thủ Lê Văn Luyện tại tiệm vàng Ngọc Bích, hắn chỉ bị xử 18 năm tù. Còn số tiền thi hành án trong việc cấp cứu, làm lễ tang cho các nạn nhân là món nợ khó đòi vì Luyện không có tài sản riêng. Như vậy trong các vụ án này, ai sẽ phải thi hành bản án dân sự để bồi thường cho gia đình nạn nhân?

Một cán bộ của Phòng Cảnh sát thi hành án hình sự (xin giấu tên) chia sẻ: “Ở các nước phát triển, ngoài đi tù ra, kẻ phạm tội còn phải bắt buộc thi hành án (bồi thường). Nếu không có tài sản riêng, họ phải lao động từ trong tù, khi mãn hạn tù phải kiếm đủ số tiền đó để đền bù theo bản án. Tuy nhiên, luật pháp chúng ta còn rất nhiều kẽ hở khiến đối tượng đi tù là xong mà không chịu bồi thường”. 

Trên thực tế, nhiều vụ án chết người từ vi phạm giao thông hiện đang được xử quá nhẹ, lý do là từ nhà làm luật đến cơ quan bảo vệ pháp luật cho rằng, người gây tai nạn không mong muốn. Tuy nhiên, nếu đặt họ vào vị trí của gia đình nạn nhân mới thấu hiểu nỗi đau lớn đến dường nào. Cha mất con, vợ mất chồng, đầu bạc khóc tóc xanh? Chính vì vậy, đã đến lúc khung hình phạt cho việc vi phạm giao thông, gây tai nạn cho người khác phải được tăng nặng để tăng tính răn đe, chứ không thể “giơ cao, đánh khẽ” như hiện nay. 

Thủ tướng Chính phủ vừa phê bình chủ tịch của 14 tỉnh thành vì để tai nạn giao thông tăng cao. Nếu không có những bản án nghiêm khắc, thích đáng thì người vi phạm giao thông vẫn “lờn thuốc” và đó là một trong những nguyên nhân gây ra tai nạn giao thông.

Tại TP. Hồ Chí Minh, trong quý 1-2013, đã có 1.160 vụ tai nạn giao thông, làm chết 180 người, bị thương 1.006 người, số người chết tăng 35 trường hợp so với cùng kỳ.

 
 

Gia Minh

Theo CATPHCM